Lâu rồi vì công việc Nam không
thời gian để vẽ ,cái thú mà Nam đam mê từ nhỏ lúc nào cũng không nhớ nửa
(nói như vậy xin các Bạn đừng nghỉ Nam là một hòa sỉ nhé) ngày ấy nếu thấy có
giấy thừa là cứ vẽ , “vẽ rồng vẽ rắn ”là lời mà Ba Nam thường bình về tác phẩm
của nó .lúc ấy công nhận là nó mê thật đụng đâu vẽ đó , cái thời ấy để có quyển
tập chép bài là cả một vấn đề ..vậy mà nó vẫn lén Ba Mẹ dành trọn một quyển tập
để vẽ rồng rắn ,gan chưa ! hồi ấy các Bạn học cùng lớp nếu ai có làm tập
nhạc là mượn Nó viết cho cái tựa bài hát ,cuối năm là trang trí giúp các Bạn
quyển lưu bút ,ở lớp thời ấy có bản tin làm bằng giấy bìa cứng treo ở lớp học
Nam là người trang trí đề thi đua với lớp bạn.phải công nhận thời đó sao mà
nghèo quá vẽ chứ không có bút màu để tô ( ai mà cho Nó hộp màu chắc sướng lắm )
cái năng khiếu vẽ của Nam được nhà trường đông đảo Bạn bè biết đến là lần
đi thi vẽ tranh mùa hè năm học lớp chín đạt giải nhất do huyện tổ chức
,hi hi sướng thật phần thưởng năm đó Nó còn nhớ rất rỏ là một chiếc cặp da, và
tuyệt vời hơn là một hộp màu nước có đến 15 màu haha .thời ấy làm gì có ai dạy
vẽ nếu có cũng không có tiền đâu mà học ,cái hoài bảo làm họa sỉ đeo đuổi mãi
đến năm cuối cấp ba Nó đã thi vào trường Mỹ thuật và đã trúng tuyển với
số điểm khá cao .. ối trời bao đam mê hoài bảo của thằng Nam đã sáng lên rồi
vụt tắt khi nó đi học được hai ngày thì Ba Mẹ bảo nghỉ vì nhà không tiền
nuôi cho Nam học đến 5 năm ….tiêu tan
Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010
Nét vẽ
Ngồi nhâm nhi ly cà phê buổi sáng ở cái quán đầu ngõ, thằng Nam kể tiếp nhà
nó đông anh em lắm đến 10 người nó là đứa trai út , Ba Mẹ đã già ….. không được
theo học Đại học Mỹ thuật Nó buồn lắm như vì hoàn cảnh mà nên Nam phải ngoảnh
càng .lúc đó tiền là cái gì nhỉ rồi một ngày Nó quyết định đi bán hàng rong 1
năm 2 năm ,3 năm nó đã trở thành người bán hàng rong chuyên nghiệp . … Nắng
đã lên cao đáng lẽ tôi đã trở về làm việc như gì trước câu chuyện dở dang của
Nam tôi quên mất và nghe Nó kể tiếp … bao nhiêu chuyện vui buồn lúc đi bán hàng
rong cứ thi nhau trào ra cái chuyện mà nghe Nam kể tôi thấy ức lắm … cũng như
bao ngày hôm đó nó chau chuốt cho xửng khóm (dứa) xẻ của mình để đi bán lúc
, nó bán theo xe, xe đậu bỏ khách xuống hay rước khách lên là nó đu
theo lúc thuận tiện thì xuống cứ vậy cho đến lúc hết cái xe đầu
tiên của ngày hôm ấy Nó lên khi cất tiếng rao bán thì co người trên xe bảo coi
chừng đó coi chừng móc túi (nước mắt nó lưng tròng ) không bán được ra cửa sau
để nhảy xuống bán xe khác ối trời cái ngày oái quỷ xửng khóm còn nguyên cứ nặng
nề trên tay nó buồn lắm kia co một chiếc xe tải bị nổ lốp nó chay lai
định mời bác tài mua hộ Nó đứng khép nép 1 tý rôi mời chú ơi mua khóm ăn đi
Chú, cái ông tài xế vui vẻ thật cứ lấy khóm chấm muối ớt ăn ngon lành … ông hỏi
thăm Nam nhà ở đâu học lớp mấy sau không đi học mà đi bán hàng rong
nó dối ông ấy là mới học lớp năm .Xạo mày dám láo hả nếu mày đọc hết mấy cái
chử ghi trên xe tao mua hết xửng khóm của mày…lần này nước mắt Thằng Nam chảy
thật rồi Nó không nói không rằng nó lấy tiền rồi đi….sao vậy chứ ,nó học 12 kia
mà ,nó đi bán là hoàn cảnh chứ Nó đâu là kẻ vô học trộm cướp hixhix...
…sau thời gian nghe Nam
nói Nó đi học may ..lâu rồi không gặp Nó hôm nay trở lại quê nhà thằng Nam hay
vẽ có hoa tay nhất của trường cấp 3 năm nào, cái thằng bán
hàng rong bị xem như móc túi , bị xem là đứa thất học Nó đã làm chủ
tiệm may, tóc Nó giờ đã bạc rồi công việc Nó bận rộn lắm như tôi kêu Nó sống
lại cái thời ấy kêu Nó vẽ tặng tôi bức tranh Nó không chần chừ Nó vẽ ngay
cái hoài bảo cái ước mơ họa sỉ lại ùa về trên đôi tay của nó nét vẽ chưa qua
trường lớp một ngày nào .Mà gan thật nó vẽ bằng con chuột trên máy tính của tôi
!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)









lòi sỉ thì có anh à.
Trả lờiXóaghẹo anh một chút
anh vẽ cũng khéo ấy chứ.
Chúc anh vui.